CỎ HỒNG
CỎ HỒNG
jevisauvillage
2021-12-04 09:56:54

Những ngày đầu đông Đà Lạt như quay về nét trầm mặc vốn có của nó. Mới sáng tinh mơ sương còn giăng kín khắp nơi, đâu đó những đám mây nhè nhẹ trôi từ đỉnh núi phía xa, gió bấc mang theo hơi lạnh thổi từng cơn dịu dàng . Mấy lúc thế này lòng bỗng trở nên ích kỷ, chỉ muốn dang tay ôm trọn cả đất trời vào lòng.

Thời khắc Đà Lạt lạnh nhất cũng chính là lúc cỏ hồng phủ kín những ngọn đồi xanh mướt. Tuy tên gọi là cỏ hồng nhưng chúng có thể chuyển đổi hai màu trong một ngày. Vào mỗi sớm mai, mấy ngọn cỏ đọng đầy sương đêm chưa tan và cứ thế khoác lên mình một màu trắng muốt tựa như những bông hoa tuyết thanh khiết. Mãi đến lúc bình minh bắt đầu ló dạng, tia nắng đầu tiên trong ngày dịu dàng đến rũ bỏ bầu không khí lạnh giá ấy, cả đồi cỏ lại chuyển mình sang một màu hồng êm ái, như bừng lên một ngọn lửa sưởi ấm cả trời đông. Mọi thứ hiện ra đẹp tựa tranh vẽ, chẳng trách nhạc sĩ Phạm Duy lại trào dâng xúc cảm khi đứng trước khung cảnh này, không thể kìm lòng mà viết ra bản tình ca “Cỏ Hồng” bất hủ qua bao nhiêu thế hệ. Có vài câu hát trong bài được nhạc sĩ lấy cảm hứng từ sự thay đổi màu sắc đơn thuần của cỏ nhưng lại rất da diết, nó khiến mình gợi nhớ đến những thương nhớ nồng nàn hôm nào :

“Cỏ xanh đổi sắc theo nhân tình

Mặt trời cũng đang soi tia lành

Cỏ hoang xao xuyến trên ngọn ngành

Đỏ như trong giấc mơ lung linh”

Ngỡ như đang trong một giấc mơ lạ khi nằm giữa bãi cỏ non thanh bình, một giấc mơ về con tim yêu đương vẫn đang thổn thức đầy mê say dẫu đã đi qua tháng năm dài rộng thênh thang. Lòng bỗng chốc ngẩn ngơ tìm lại bao dấu yêu mà tuổi trẻ đã lỡ làng, đưa hồn về cái thời của những mong manh chớp nhoáng, của những đợt sóng cảm xúc ngỡ chỉ đến một lần trong đời.

Mình tin rằng ai trong mỗi chúng ta đều đôi lần muốn quay lại một khoảnh khắc đã qua, có thể muốn sống lại phút giây bình yên và hạnh phúc ấy, cũng có thể vì quá tiếc nuối nên luôn ôm hi vọng về một lựa chọn khác khi có cơ hội đối diện với nó lần nữa. Và dẫu cho đó là kỷ niệm như thế nào cũng đáng để trân quý cả. Giống như những dải cỏ mềm trên ngọn đồi hẳn luôn biết ơn những đợt sương đêm dù chúng rất lạnh, nhưng nhờ có thế cỏ mới được ngắm nhìn mình trong bộ váy trắng tinh tươm, cũng từ đó cỏ mới biết lớp áo hồng trong ban mai của mình có thể đem hơi ấm đến vạn vật xung quanh, và rồi biết ơn màn đêm và thêm yêu chính mình.

Đà Lạt luôn nồng nàn như thế, dù là hạ hay đông đều mang đến cho con người ta cảm giác thư thả, an yên, giúp lòng vơi đôi chút muộn phiền. Mùa “nắng lạnh” vẫn đang êm trôi, liệu bạn và người thương đã có cuộc hẹn đón mặt trời trên ngọn đồi cỏ hồng sắp tới để cùng nhau sống lại giây phút ngọt ngào ngày nào chưa ?

--------------------------

Bài viết: Jevis Au Village Dalat

Ảnh: Huỳnh Văn Nhi